Nội dung

Tài nguyên dạy học

HỖ TRỢ TRỰC TUYẾN

  • (ĐẶNG THANH NGHỊ)
  • (camnangtrithuc@yahoo.com)

Xin ý kiến của quý vị

Hân hạnh được đón tiếp quý vị ! Xin Quý vị cho biết ! Quý vị là :
Giáo viên- Giảng viên
Học sinh
Sinh viên
Công chức
Khác

Thành viên trực tuyến

14 khách và 0 thành viên

Ảnh ngẫu nhiên

Trencongtruongrontiengca.flv Video_13cailuongEnglish.flv Tim_hieu_ve_dep_con_nguoi_Tay_Bac_qua_cac_tac_pham_van_hoc___VTVVN.flv _Day_Boi_Ech.flv 16_chu_e_dtd.swf 14_viet_chu_q_g.swf 12_viet_chu_a_dtd.swf 11luyen_chu_o.swf Kiniemmaitruong.swf Bachocoloi.swf CodoHoaludenvuadinh_LangDu.jpg Mot_chut_moi_ngay.swf Rieng_mgtroi1.swf Co_be_quang_khan_do.flv Truyen_su_tich_tho_ngoc.flv Flash_thiep_27.swf Mua_Xuan_Nho_Nho1.swf Happy_new_year.flv Chucmungnammoi4.swf

ĐỐI TÁC

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Chỉ số Alexa

    Chào mừng quý vị đến với Cẩm nang Tri thức- Đặng Thanh Nghị - Knowledge Handbook.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Bách khoa tri thức > VĂN HỌC-HỌC VĂN (literary and cultural study) > Giai thoại văn chương xưa >

    Giai thoại về Nguyễn Công Trứ

    http://tulieu.bachkim.vn/uploads/resources/246/thumbnails2/NguyenCongTru.jpg.jpg

    Nguyễn Công Trứ (1778–1859) người làng Uy Viễn nay là xã Xuân Giang, huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh. Nguyễn Công Trứ là dòng dõi nho gia. Ông học giỏi và phóng khoáng từ nhỏ. Ông lớn lên trong những năm cuối đời Tây Sơn, đầu đời Nguyễn.

    Sống vào thời loạn ly, ông mong đem tài mình ra thi thố với đời giúp nước lợi dân. Lận đận suốt mấy kỳ thi hương, trong nhà có một bức tranh cổ vẽ một ngư ông ngồi câu bên cầu một mình, trên nền trời hoàng hôn có một đàn chim bay, tức cảnh ông ghi câu thơ nói lên nỗi lòng mình:
    Chim bay về núi tối rồi
    Sao không lo liệu còn ngồi chi đây?

    Ông đậu giải nguyên năm 1819 khi 41 tuổi, sau nhiều lần lận đận chỉ đậu tú tài (1813). Nguyễn Công Trứ là tác giả của câu danh ngôn nổi tiếng được nhiều kẻ sĩ yêu thích:

                                              Làm trai đứng ở trong trời đất
                                              Phải có danh gì với núi sông!

    Ông là người giỏi kinh tế, khai khẩn ruộng đất, làm thuỷ lợi lập ra hai huyện Kim Sơn (Ninh Bình) và Tiền Hải (Thái Bình). Nguyễn Công Trứ là con người tài hoa, phóng khoáng, có tài xuất chúng về mặt văn chương thi phú và ông đã để lại cho đời sau một kho tàng phong phú, nhất là về thơ Nôm, trong đó nổi bật nhất là thể loại ca trù (hát ả đào).

    * * *

    Làm thơ chuộc tội

    Một hôm trời nắng chang chang, Nguyễn Công Trứ đi học về gặp con gái đốc học tỉnh. Cô ta mặc cái áo lục tầm mới tinh, dáng khoe của. Đang ăn trầu, ông làm như vô ý nhổ nước trầu đầy áo cô gái. Cô ta la lên, gọi lính tới bắt giải ông vào dinh đốc học. Quan lớn hỏi:

    - Anh là học trò mà nghịch vậy à? Làm bẩn áo người ta thì phải đền.
       Nguyễn Công Trứ chắp tay thưa:
    - Tôi là học trò nghèo, con quan Đức Ngạn hầu Nguyễn Công Tấn. Dạ, vì có việc vội... dạ chỉ vô ý.
    Đốc học vốn nghe tiếng hay chữ của cậu ấm con Đức Ngạn hầu rồi, nghĩ buộc tội cũng phải nể mặt cha nên nói:
    - Đã là học trò con dòng cháu giống, anh đã tự ra đề thì lấy đề “Trời mưa ướt áo” làm bài thơ ta coi.
    Nguyễn Công Trứ liền đọc ngay:

                                       Thoắt chốc tai nghe một tiếng ồ,
                                       Dần dần ngoài cửa mới đưa vô.
                                       Tưởng rằng gió cuốn màn mây lại,
                                       Ai ngỡ trời tuôn lộc nước cho.
                                       Khi nãy nắng nôi ra thế ấy,
                                       Bây giờ mát mẻ biết chừng mô!
                                       Hỡi người ướt áo đừng năn nỉ,
                                       Có rứa rồi ra mới được mùa!
    Quan đốc vốn thích thơ, khen hay, chẳng những tha tội cho Nguyễn Công Trứ mà còn thưởng tiền nữa, quên đi cả ý thơ tinh nghịch, nhất là hai câu cuối chọc con gái mình.

    * * *
    Bưng miệng thế gian

    Trước khi từ giã kinh thành Huế để về quê nhà tịnh dưỡng, Nguyễn Công Trứ ngất ngưởng ngồi trên một cỗ xe có con bò cái kéo, cổ đeo lục lạc ngựa long nhong đến từng nhà từ giã bạn bè.

    Khi đến nhà Hà Tôn Quyền – vị đại thần trước kia đã từng dèm pha gây cho ông nhiều bước thăng trầm lận đận, Nguyễn Công Trứ lấy một cái mo cau, chép một bài thơ buộc vào phía sau đuôi bò, che... lại. Thiên hạ xúm lại xem, rúc rích cười khiến họ Hà thêm tò mò. Nguyễn Công Trứ gạt mọi người và úp sấp mo cau lại. Hà Tôn Quyền đòi coi cho kỳ được, sấn lại, lật ngửa tấm mo cau lên. Hoá ra trên mo cau có bài thơ:

                                            Xuống ngựa lên xe lọ tưởng nhàn
                                            Lợm mùi giáng chức với thăng quan
                                            Điền viên dạo chiếc xe bò... cái
                                            Sẵn tấm mo bưng miệng thế gian.
    Hà Tôn Quyền đỏ ngay mặt, hiểu ra là Nguyễn Công Trứ xỏ mình, “miệng thế gian” hay dèm pha có khác chi miệng họ Hà.

    Nguồn:quehuong.org.vn

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Đặng Thanh Nghị @ 18:07 09/05/2009
    Số lượt xem: 891
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    dangthanhnghi.violet.vn

    CẢM ƠN QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ VỊ ĐÃ GHÉ THĂM WEBSITE CỦA THẦY GIÁO ĐẶNG THANH NGHỊ

    Dai ly Motion